Language of

White Fuyo

Phù Dung Trắng

Vương Vấn · Lingering

No. 9944 Floral

encounter Gặp gỡ

White Fuyo không phải nước hoa hoa trắng quen. Là quan sát về một bông đổi màu trong một ngày. Sáng trắng. Trưa hồng. Chiều đỏ. Một bông hoa, ba trạng thái.

Ta là ngôn ngữ của những điều đã đi rồi. Của tàn hương buổi sáng còn sót lại trên cánh chiều. Của một bông đã chuyển, nhưng lòng người chưa kịp rời.

Vương vấn vì đã chuyển màu, mà chưa kịp ra khỏi lòng ai.

Lingering because it has changed colour, yet still has not left the heart.

White Fuyo is not an ordinary white-flower perfume. It is an observation of a bloom that shifts colour through a single day. White at dawn. Pink at noon. Red at dusk. One flower, three states.

I am the language of things that have already passed. Of the morning's trace still resting on the dusk-petal. Of a bloom that has moved on, while the heart has not.

White Fuyo material macro
listen Lắng nghe

Có những khoảnh khắc rất nhỏ. Một sáng nhìn phù dung trắng và biết mai sẽ không còn. Một chiều giữ một món đồ nhỏ không dùng đến, chỉ vì nó từng thuộc về ai đó. Một tối lặng người khi nghe một bài hát tưởng đã quên.

Đó là lúc ngôn ngữ của White Fuyo được cất lên. Không cần quay lại. Chỉ cần được giữ.

Không phải nỗi nhớ nào cũng thành lời. Không cần rõ. Không cần buồn.

Đã đi rồi, mà vẫn còn vương.

Already gone, yet still lingering.

There are small moments. A morning looking at a white fuyo, knowing it will be gone tomorrow. An afternoon keeping a small thing one no longer uses, just because it once belonged to someone. An evening falling silent at a song one thought forgotten.

That is when the language of White Fuyo is spoken. No need to return. Only to hold.

Not every longing turns into words. Not clear. Not sad.

Một mùi không sinh ra một mình. Đây là những mảnh ghép White Fuyo mượn để cất thành lời. No scent arises alone. These are the fragments White Fuyo borrows to find its voice.

Khi mở On opening
BlackberryMandarin LeafWhite Fuyo
Khi ngấm Settling
CereusRoseNeroli
Khi còn lại What remains
MuskSandalwoodVanilla
echoes Dư âm

Trong ngôn ngữ của White Fuyo, mọi điều còn vương lại đều có giá trị.

White Fuyo có thể là một mùi mang về. Một góc trên bàn. Một lớp hoa biết chuyển trong ngày.

Hoặc là một góc để kể lại. Điều chưa cùng tên buổi sáng. Chuyện không cần giữ nguyên. Chỉ cần được nghe.

Một mùi mang về. Một góc để kể lại.

A scent to bring home. A corner to share back.

In the language of White Fuyo, every lingering trace matters.

White Fuyo can be a scent to bring home. A small corner on the desk. A flower-layer that knows how to shift.

Or a corner to share back. Things no longer matching their morning name. Stories needing no constancy. Only to be heard.